汉宫春

宋代 沈蔚
别酒初醒。似一番梦觉,屈指堪惊。犹疑送消寄息,遇著人听。当初唤作,据眼前、略略看承。及去了,从头想伊,心下始觉宁宁。 黄昏画角重城。更伤高念远,怀抱何胜。良时好景,算来半为愁生。幽期暂阻,便就中、月白风清。千万计,年年断除不得,是这些情。
bié jiǔ chū xǐng shì fān mèng jué   zhǐ kān jīng yóu sòng xiāo   zhù rén tīng dāng chū huàn zuò   yǎn qián lüè lüè kàn chéng le   cóng tóu xiǎng   xīn xià shǐ jué níng níng
huáng hūn huà jiǎo zhòng chéng gèng shāng gāo niàn yuǎn   huái 怀 bào shèng liáng shí hǎo jǐng   suàn lái bàn wèi chóu shēng yōu zàn   biàn 便 jiù zhōng yuè bái fēng qīng qiān wàn   nián nián duàn chú   shì zhè xiē qíng