汉宫春

明代 汪洋
浴罢初凉,更清风吹梦,世事浮沤。展帘但见,雨烟遍捲层楼。 无花试酒,剩灯前、水样新愁。难记取,当年心事,而今都化仙洲。 蓦地江南人老,笑青衫镜里,意气全收。墙头锈侵鲛鞘,悔叫吴钩。 灯昏夜帐,听床阴,虫语幽幽。耽睡稳、谁家啼鸟,醒时人若虚舟。
chū liáng   gèng qīng fēng chuī mèng   shì shì ōu zhǎn lián dàn jiàn   yān biàn juǎn céng lóu    
huā shì jiǔ   shèng dēng qián shuǐ yàng xīn chóu nán dāng nián   xīn shì ér jīn   dōu huà xiān zhōu      
jiāng nán rén lǎo   xiào qīng shān jìng   quán shōu qiáng tóu xiù qīn jiāo qiào huǐ   jiào gōu    
dēng hūn zhàng   tīng chuáng yīn   chóng yōu yōu dān shuì wěn shuí jiā niǎo xǐng shí   rén ruò zhōu