汉宫春

宋代 赵汝茪
著破荷衣,笑西风吹我,又落西湖。湖间旧时饮者,今与谁俱。 山山映带,似携来、画卷重舒。三十里、芙蓉步障,依然红翠相扶。 一目清无留处,任屋浮天上,身集空虚。残烧夕阳过雁,点点疏疏。 故人老大,好襟怀、消减全无。慢赢得、秋声两耳,冷泉亭下骑驴。
zhù   xiào 西 fēng chuī   yòu luò 西 jiān jiù shí yǐn zhě jīn   shuí    
shān shān yìng dài   shì xié lái huà juàn zhòng shū sān shí róng zhàng rán hóng   cuì xiāng        
qīng liú chǔ   rèn tiān shàng   shēn kōng cán shāo yáng guò yàn diǎn   diǎn shū shū    
rén lǎo   hǎo jīn huái 怀 xiāo jiǎn quán màn yíng de qiū shēng liǎng ěr lěng quán tíng   xià