汉宫春
几日匆匆,竟小桃枝上,难觅春柔。蓁蓁其叶,敢令蜂怕蝶羞?
凭栏击节,想当时、诗兴绸缪。殊未料、娇红如梦,而今片片难收。
犹记雨狂风骤,正桃源路断,念念都休。谁令又来故地,徒惹新愁。
幽蹊草长,有残香、尚自萦留。凝伫久、风清露冷,从今应怕回眸。
jǐ
几
rì
日
cōng
匆
cōng
匆
,
jìng
竟
xiǎo
小
táo
桃
zhī
枝
shàng
上
,
nán
难
mì
觅
chūn
春
róu
柔
zhēn
。
zhēn
蓁
qí
蓁
yè
其
gǎn
叶
,
lìng
敢
fēng
令
pà
蜂
dié
怕
xiū
蝶
羞
?
píng
凭
lán
栏
jī
击
jié
节
,
xiǎng
想
dāng
当
shí
时
shī
、
xìng
诗
chóu
兴
móu
绸
shū
缪
wèi
。
liào
殊
jiāo
未
hóng
料
rú
、
mèng
娇
ér
红
jīn
如
piàn
梦
,
piàn
而
nán
今
shōu
片
片
难
收
。
yóu
犹
jì
记
yǔ
雨
kuáng
狂
fēng
风
zhòu
骤
,
zhèng
正
táo
桃
yuán
源
lù
路
duàn
断
,
niàn
念
niàn
念
dōu
都
xiū
休
shuí
。
lìng
谁
yòu
令
lái
又
gù
来
dì
故
tú
地
,
rě
徒
xīn
惹
chóu
新
愁
。
yōu
幽
qī
蹊
cǎo
草
zhǎng
长
,
yǒu
有
cán
残
xiāng
香
shàng
、
zì
尚
yíng
自
liú
萦
níng
留
zhù
。
jiǔ
凝
fēng
伫
qīng
久
lù
、
lěng
风
cóng
清
jīn
露
yīng
冷
,
pà
从
huí
今
móu
应
怕
回
眸
。