汉宫春

元代 谭处端
自慕贫闲,便摧强挫锐,柔弱和光。尘缘顿舍,慧烛朗爇灵房。 七门返照,用七宝、密密铺妆。擒猿马,邪生智巧,锻炼列另端行。 清净自然守守,守无为常善,一炷心香。平康宴乐,玉液酬泛琼觞。 云朋霞友,笑喧哗、金玉玎珰。人去后,云收雾敛,澄澄月满虚堂。
pín xián   biàn 便 cuī qiáng cuò ruì   róu ruò guāng chén yuán dùn shě   huì zhú lǎng ruò líng fáng
mén fǎn zhào   yòng bǎo zhuāng qín yuán   xié shēng zhì qiǎo   duàn liàn liè lìng duān xíng
qīng jìng rán shǒu shǒu   shǒu wéi cháng shàn   zhù xīn xiāng píng kāng yàn   chóu fàn qióng shāng
yún péng xiá yǒu   xiào xuān huá jīn dīng dāng rén hòu   yún shōu liǎn   chéng chéng yuè mǎn táng