汉宫春

宋代 晁冲之
黯黯离怀,向东门系马,南浦移舟。薰风乱飞燕子,时下轻鸥。无情渭水,问谁教、日日东流。常是送、行人去后,烟波一向离愁。 回首旧游如梦,记踏青殢饮,拾翠狂游。无端彩云易散,覆水难收。风流未老,拚千金、重入扬州。应又是、当年载酒,依前名占青楼。
àn àn huái 怀   xiàng dōng mén   nán zhōu xūn fēng luàn fēi yàn zi   shí xià qīng ōu qíng wèi shuǐ   wèn shuí jiào dōng liú cháng shì sòng xíng rén hòu   yān xiàng chóu
huí shǒu jiù yóu mèng   qīng yǐn   shí cuì kuáng yóu duān cǎi yún sàn   shuǐ nán shōu fēng liú wèi lǎo   pàn qiān jīn zhòng yáng zhōu yīng yòu shì dāng nián zǎi jiǔ   qián míng zhàn qīng lóu