杭湖夜归

宋代 陆游
野艇迢迢信所之,归来常及欲昏时。 陂塘烟重怨姑恶,林薄月明悲子规。 出谷寺钟初缥缈,穿篱绩火已参差。 欣然笑向应门说,又了浮生一首诗。
tǐng tiáo tiáo xìn suǒ zhī   guī lái cháng hūn shí
bēi táng yān zhòng yuàn è   lín yuè míng bēi guī
chū zhōng chū piāo miǎo   chuān 穿 huǒ cēn
xīn rán xiào xiàng yìng mén shuō   yòu le shēng shǒu shī