汉堤诗

唐代 卢肇
阴沴奸阳,来暴于襄。洎入大郛,波端若铓。触厚摧高, 不知其防。骇溃颠委,万室皆毁。灶登蛟鼍,堂集鳣鲔。 惟恩若雠,母不能子。洪溃既涸,閈闳其虚。以隳我堵, 以剥我庐。酸伤顾望,若践丘墟。帝曰念嗟,朕日南顾。 流灾降慝,天曷台怒。滔滔襄郊,捽我婴孺。于惟馀甿, 饥伤喘呼。斯为淫痍,孰往膏傅。惟汝元寮,佥举明哲。 我公用谐,苴茅杖节。来视襄人,噢咻提挈。不日不月, 咍乎抃悦。乃泳故堤,陷于沙泥。缺落坳圮,由东讫西。 公曰呜呼,汉之有堤。实命襄人,不力乃力。则及乃身, 具锸与畚。汉堤其新,帝廪有粟。帝府有缗,尔成尔堤。 必锡尔勤,襄人怡怡。听命襄浒,背囊肩杵。奔走蹈舞, 分之卒伍。令以麾鼓,寻尺既度。日月可数,登登嶪嶪. 周旋上下,披岘斫楚。飞石挽土,举筑殷雷。骇汗霏雨, 疲癃鳏独。奋有筋膂,呀吁来助。提筐负筥,不劳其劳。 杂沓笑语,咸曰卢公,来赐我生。斯堤既成,蜿蜿而平。 确尔山固,屹如云横。汉流虽狂,坚不可蚀。代千年亿, 与天无极。惟公之堤,昔在人心。既筑既成,横之于南。 萌渚不峻,此门不深。今复在兹,于汉之阴。斯堤已崇, 兹民获祐.齯童相庆,室以完富。贻于襄人,愿保厥寿。 繄公之功,赫焉如昼。捍此巨灾,崒若京阜。天子赐之, 百姓载之。族孙作诗,昭示厥后。
yīn jiān yáng   lái bào xiāng   duān ruò máng chù hòu cuī gāo  
zhī fáng hài kuì diān wěi   wàn shì jiē huǐ zào dēng jiāo tuó   táng zhān wěi
wéi ēn ruò chóu   néng hóng kuì   hàn hóng huī  
suān shāng wàng   ruò jiàn qiū yuē niàn jiē   zhèn nán
liú zāi jiàng   tiān tái tāo tāo xiāng jiāo   zuó yīng wéi méng  
shāng chuǎn wèi yín   shú wǎng gāo wéi yuán liáo   qiān míng zhé
gōng yòng xié   máo zhàng jié lái shì xiāng rén   ō xiū qiè yuè  
hāi biàn yuè nǎi yǒng   xiàn shā quē luò ào   yóu dōng 西
gōng yuē   hàn zhī yǒu shí mìng xiāng rén   nǎi nǎi shēn  
chā běn hàn xīn   lǐn yǒu yǒu mín   ěr chéng ěr
ěr qín   xiāng rén tīng mìng xiāng   bèi náng jiān chǔ bēn zǒu dǎo  
fēn zhī lìng huī   xún chǐ yuè shǔ   dēng dēng   .
zhōu xuán shàng xià   xiàn zhuó chǔ fēi shí wǎn   zhù yīn léi hài hàn fēi  
lóng guān fèn yǒu jīn   lái zhù kuāng   láo láo
xiào   xián yuē gōng   lái shēng chéng   wān wān ér píng
què ěr shān   yún héng hàn liú suī kuáng   jiān shí dài qiān nián 亿  
tiān wéi gōng zhī   zài rén xīn zhù chéng   héng zhī nán
méng zhǔ jùn   mén shēn jīn zài   hàn zhī yīn chóng  
mín huò yòu   . tóng xiāng qìng   shì wán xiāng rén   yuàn bǎo jué shòu 寿
gōng zhī gōng   yān zhòu hàn zāi   ruò jīng tiān zhī  
bǎi xìng zài zhī sūn zuò shī   zhāo shì jué hòu