邯郸行

唐代 张乔
黄莺深枝苦相逼,绿窗强起愁迎客。一脸残红睇倦凝,曾是昨宵伤琥珀。 残妆低亸那不好,瘦损腰肢怯风早。花雨濛濛户闭香,忍笑颤娇就郎抱。
huáng yīng shēn zhī xiāng   绿 chuāng qiáng chóu yíng liǎn cán hóng juàn níng céng   shì zuó xiāo shāng    
cán zhuāng duǒ hǎo   shòu sǔn yāo zhī qiè fēng zǎo huā méng méng xiāng rěn   xiào chàn jiāo jiù láng bào