邯郸行

清代 严可均
于役太行乐,茫茫吊全赵。柳外波涛漳水声,云中车马邯郸道。 邯郸侠客少年场,畴昔豪华不可当。斗鸡走马香尘下,执戟呜珂玉殿旁。 赵王宫阙青冥里,平原第宅连云起。雕阑十百倚华妆,上客三千蹑珠履。 鸣钟擪瑟夜沈沈,倒海移山意气深。一笑还酬双白璧,片言立取万黄金。 龙蛇交战风尘黑,合从分符驰九国。华屋谈兵虎豹韬,清霜放马金银碛。 已闻大将叩阙中,更起长城横代北。一朝事去等飞埃,富贵雄豪不再来。 春风苔绣廉颇甲,夜月樵歌主父台。食客游魂鸟兽散,锐卒千群鬼火战。 朽札虚称天帝觞,耕夫屡拾长平箭。沈吟往事总堪嗟,战地风沙落日余。 照眉池竭胭脂水,讲武坛开白骨花。花开花落漳河口,邯郸女儿劝客酒。 醉歌一曲邯郸行,道上行人尽回首。
tài xíng   máng máng diào quán zhào liǔ wài tāo zhāng shuǐ shēng   yún zhōng chē hán dān dào
hán dān xiá shào nián chǎng   chóu háo huá dāng dòu zǒu xiāng chén xià   zhí diàn 殿 páng
zhào wáng gōng què qīng míng   píng yuán zhái lián yún diāo lán shí bǎi huá zhuāng   shàng sān qiān niè zhū
míng zhōng shěn shěn   dào hǎi shān shēn xiào hái chóu shuāng bái   piàn yán wàn huáng jīn
lóng shé jiāo zhàn fēng chén hēi   zòng fēn chí jiǔ guó huá tán bīng bào tāo   qīng shuāng fàng jīn yín
wén jiàng kòu quē zhōng   gèng cháng chéng héng dài běi zhāo shì děng fēi āi   guì xióng háo zài lái
chūn fēng tái xiù lián jiǎ   yuè qiáo zhǔ tái shí yóu hún niǎo shòu sàn   ruì qiān qún guǐ huǒ zhàn
xiǔ zhá chēng tiān shāng   gēng shí cháng píng jiàn shěn yín wǎng shì zǒng kān jiē   zhàn fēng shā luò
zhào méi chí jié yān zhī shuǐ   jiǎng tán kāi bái huā huā kāi huā luò zhāng kǒu   hán dān ér quàn jiǔ
zuì hán dān xíng   dào shàng xíng rén jǐn huí shǒu