邯郸美人歌

明代 康海
兰氏小姬名凤笙,邯郸美人独擅名。 等闲一见万金贱,何况逍遥翡翠屏。 精神婉娈性情适,自恨生身杨柳陌。 陌上羞看游冶郎,镜中愁作当眉碧。 学得秦筝不肯弹,却将针指凑齐纨。 鸳鸯刺就肠先断,掩却银床独自叹。
lán shì xiǎo míng fèng shēng   hán dān měi rén shàn míng  
děng xián jiàn wàn jīn jiàn   kuàng xiāo yáo fěi cuì píng  
jīng shén wǎn luán xìng qíng shì   hèn shēng shēn yáng liǔ  
shàng xiū kàn yóu láng   jìng zhōng chóu zuò dāng méi  
xué qín zhēng kěn dàn   què jiāng zhēn zhǐ còu wán  
yuān yāng jiù cháng xiān duàn   yǎn què yín chuáng tàn