邯郸郭公词

唐代 温庭筠
金笳悲故曲,玉座积深尘。言是邯郸伎,不见邺城人。 青苔竟埋骨,红粉自伤神。唯有漳河柳,还向旧营春。
jīn jiā bēi   zuò shēn chén yán shì hán dān   jiàn chéng rén
qīng tái jìng mái   hóng fěn shāng shén wéi yǒu zhāng liǔ   hái xiàng jiù yíng chūn