邯郸宫人怨

唐代 崔颢
邯郸陌上三月春,暮行逢见一妇人。自言乡里本燕赵, 少小随家西入秦。母兄怜爱无俦侣,五岁名为阿娇女。 七岁丰茸好颜色,八岁黠惠能言语。十三兄弟教诗书, 十五青楼学歌舞。我家青楼临道傍,纱窗绮幔暗闻香。 日暮笙歌君驻马,春日妆梳妾断肠。不用城南使君婿, 本求三十侍中郎。何知汉帝好容色,玉辇携登归建章。 建章宫殿不知数,万户千门深且长。百堵涂椒接青琐, 九华阁道连洞房。水晶帘箔云母扇,琉璃窗牖玳瑁床。 岁岁年年奉欢宴,娇贵荣华谁不羡。恩情莫比陈皇后, 宠爱全胜赵飞燕。瑶房侍寝世莫知,金屋更衣人不见。 谁言一朝复一日,君王弃世市朝变。宫车出葬茂陵田, 贱妾独留长信殿。一朝太子升至尊,宫中人事如掌翻。 同时侍女见谗毁,后来新人莫敢言。兄弟印绶皆被夺, 昔年赏赐不复存。一旦放归旧乡里,乘车垂泪还入门。 父母愍我曾富贵,嫁与西舍金王孙。念此翻覆复何道, 百年盛衰谁能保。忆昨尚如春日花,悲今已作秋时草。 少年去去莫停鞭,人生万事由上天。非我今日独如此, 古今歇薄皆共然。
hán dān shàng sān yuè chūn   xíng féng jiàn rén yán xiāng běn yān zhào  
shào xiǎo suí jiā 西 qín xiōng lián ài chóu   suì míng wéi ā jiāo
suì fēng róng hǎo yán   suì xiá huì néng yán shí sān xiōng jiào shī shū  
shí qīng lóu xué jiā qīng lóu lín dào bàng   shā chuāng màn àn wén xiāng
shēng jūn zhù   chūn zhuāng shū qiè duàn cháng yòng chéng nán shǐ 使 jūn 婿  
běn qiú sān shí shì zhōng láng zhī hàn hǎo róng   niǎn xié dēng guī jiàn zhāng
jiàn zhāng gōng diàn 殿 zhī shù   wàn qiān mén shēn qiě zhǎng bǎi jiāo jiē qīng suǒ  
jiǔ huá dào lián dòng fáng shuǐ jīng lián yún shàn   liú li chuāng yǒu dài mào chuáng
suì suì nián nián fèng huān yàn   jiāo guì róng huá shuí xiàn ēn qíng chén huáng hòu  
chǒng ài quán shèng zhào fēi yàn yáo fáng shì qǐn shì zhī   jīn gēng rén jiàn
shuí yán zhāo   jūn wáng shì shì cháo biàn gōng chē chū zàng mào líng tián  
jiàn qiè liú cháng xìn diàn 殿 zhāo tài shēng zhì zūn   gōng zhōng rén shì zhǎng fān
tóng shí shì jiàn chán huǐ   hòu lái xīn rén gǎn yán xiōng yìn shòu jiē bèi duó  
nián shǎng cún dàn fàng guī jiù xiāng   chéng chē chuí lèi hái mén
mǐn céng guì   jià 西 shè jīn wáng sūn niàn fān dào  
bǎi nián shèng shuāi shuí néng bǎo zuó shàng chūn huā   bēi jīn zuò qiū shí cǎo
shào nián tíng biān   rén shēng wàn shì yóu shàng tiān fēi jīn  
jīn xiē báo jiē gòng rán