邯郸才人嫁为厮养卒妇

明代 李梦阳
妾本寒家女,误入崇台宫。粉黛三千人,花颜笑春红。 君王重歌舞,幼小不曾通。一朝意相迕,弃掷如秋蓬。 昔为高唐云,今为马牛风。夜前邯郸道,不识邯郸中。 金殿秋月满,歌吹行烟空。白日耀千春,何时烛微躬。
qiè běn hán jiā   chóng tái gōng fěn dài sān qiān rén huā   yán xiào chūn hóng    
jūn wáng zhòng   yòu xiǎo céng tōng zhāo xiāng   zhì qiū péng    
wèi gāo táng yún   jīn wèi niú fēng qián hán dān dào   shí hán dān zhōng    
jīn diàn 殿 qiū yuè mǎn   chuī xíng yān kōng bái yào qiān 耀 chūn   shí zhú wēi gōng