寒蝉树

唐代 沈鹏
一叶初飞日,寒蝉益易惊。入林惭织细,依树愧身轻。 大干时容息,乔枝或借鸣。心由饮露静,响为逐风清。 忝有翩翾分,应怜嘒唳声。不知微薄影,早晚挂緌缨。
chū fēi   hán chán jīng lín cán zhī   shù kuì shēn qīng
gàn shí róng   qiáo zhī huò jiè míng xīn yóu yǐn jìng   xiǎng wèi zhú fēng qīng
tiǎn yǒu piān xuān fēn   yīng lián huì shēng zhī wēi yǐng   zǎo wǎn guà ruí yīng