寒菜

宋代 梅尧臣
畦蔬收莫晚,圃吏已能使。 根脆土将冻,叶萎霜渐浓。 不应虚匕筹,还得间庖饔。 旨蓄诗人咏,从来用御冬。
shū shōu wǎn   néng shǐ 使  
gēn cuì jiāng dòng   wēi shuāng jiàn nóng  
yīng chóu   hái jiàn páo yōng  
zhǐ shī rén yǒng   cóng lái yòng dōng