韩碑

唐代 李商隐
元和天子神武姿,彼何人哉轩与羲。誓将上雪列圣耻,坐法宫中朝四夷。 淮西有贼五十载,封狼生貙貙生罴。不据山河据平地,长戈利矛日可麾。 帝得圣相相曰度,贼斫不死神扶持。腰悬相印作都统,阴风惨澹天王旗。 愬武古通作牙爪,仪曹外郎载笔随。行军司马智且勇,十四万众犹虎貔。 入蔡缚贼献太庙,功无与让恩不訾。帝曰汝度功第一,汝从事愈宜为辞。 愈拜稽首蹈且舞,金石刻画臣能为。古者世称大手笔,此事不系于职司。 当仁自古有不让,言讫屡颔天子颐。公退斋戒坐小阁,濡染大笔何淋漓。 点窜尧典舜典字,涂改清庙生民诗。文成破体书在纸,清晨再拜铺丹墀。 表曰臣愈昧死上,咏神圣功书之碑。碑高三丈字如斗,负以灵鳌蟠以螭。 句奇语重喻者少,谗之天子言其私。长绳百尺拽碑倒,粗砂大石相磨治。 公之斯文若元气,先时已入人肝脾。汤盘孔鼎有述作,今无其器存其辞。 呜呼圣皇及圣相,相与烜赫流淳熙。公之斯文不示后,曷与三五相攀追。 愿书万本诵万过,口角流沫右手胝。传之七十有二代,以为封禅玉检明堂基。
yuán tiān shén 姿   rén zāi xuān shì jiāng shàng xuě liè shèng chǐ   zuò gōng zhōng cháo
huái 西 yǒu zéi shí zài   fēng láng shēng chū chū shēng shān píng   cháng máo huī
shèng xiāng xiāng yuē   zéi zhuó shén chí yāo xuán xiāng yìn zuò tǒng   yīn fēng cǎn dàn tiān wáng
tōng zuò zhǎo   cáo wài láng zǎi suí xíng jūn zhì qiě yǒng   shí wàn zhòng yóu
cài zéi xiàn tài miào   gōng ràng ēn yuē gōng   cóng shì wèi
bài shǒu dǎo qiě   jīn shí huà chén néng wéi zhě shì chēng shǒu   shì zhí
dāng rén yǒu ràng   yán hàn tiān gōng tuì 退 zhāi jiè zuò xiǎo   rǎn lín
diǎn cuàn yáo diǎn shùn diǎn   gǎi qīng miào shēng mín shī wén chéng shū zài zhǐ   qīng chén zài bài dan chi
biǎo yuē chén mèi shàng   yǒng shén shèng gōng shū zhī bēi bēi gāo sān zhàng dòu   líng áo pán chī
zhòng zhě shǎo   chán zhī tiān yán zhǎng shéng bǎi chǐ zhuāi bēi dào   shā shí xiāng zhì
gōng zhī wén ruò yuán   xiān shí rén gān tāng pán kǒng dǐng yǒu shù zuò   jīn cún
shèng huáng shèng xiāng   xiāng xuǎn liú chún gōng zhī wén shì hòu   sān xiāng pān zhuī
yuàn shū wàn běn sòng wàn guò   kǒu jué liú yòu shǒu zhī chuán zhī shí yǒu èr dài   wéi fēng shàn jiǎn míng táng