汉柏

元代 王奕
肤剥心枯岁月深,孙枝已解作龙吟。 烈风吹起孤高韵,犹作峰头梁甫音。
xīn suì yuè shēn   sūn zhī jiě zuò lóng yín
liè fēng chuī gāo yùn   yóu zuò fēng tóu liáng yīn