虾蟆山

元代 王冕
春风吹船著牛轭,扶藜直上山之脊。 山上老石怪且顽,皮肤皴皱苔花碧。 我来不知石有名,拊摩怪状心亦惊。 野人指点为我说,此物却是虾蟆精。 古昔曾偷太仓粟,三百余年耗中国。 天官烛其阴有毒,敕丁破口剶其足。 至今突兀留山丘,雨淋日炙无人牧。 树根穿尻蛇入肚,老鸦啄背狐粪头。 牧童时时放野火,耕夫怒击樵夫剁。 自从残堕不能行,见者唾之闻者骂。 虾蟆虾蟆非令仆,无功那窃天之禄。 如今虾蟆处处有,天官何不夷其族?致令骄气吹臊腥,干霄上食天眼睛。 百虫啖尽心未已,假作鼓吹怡人情。 三月江南春水涨,纡青拖紫争跳浪。 渔父持竿不敢言,猎夫布弩空惆怅。 黄童白叟相引悲,田中更有蝌蚪儿。
chūn fēng chuī chuán zhù niú è   zhí shàng shān zhī  
shān shàng lǎo shí guài qiě wán   cūn zhòu tái huā  
lái zhī shí yǒu míng   guài zhuàng xīn jīng  
rén zhǐ diǎn wèi shuō   què shì jīng  
céng tōu tài cāng   sān bǎi nián hào zhōng guó  
tiān guān zhú yīn yǒu   chì dīng kǒu chuān  
zhì jīn liú shān qiū   lín zhì rén  
shù gēn chuān 穿 kāo shé   lǎo zhuó bèi fèn tóu  
tóng shí shí fàng huǒ   gēng qiáo duò  
cóng cán duò néng xíng   jiàn zhě tuò zhī wén zhě  
fēi lìng   gōng qiè tiān zhī  
jīn chù chù yǒu   tiān guān   zhì lìng jiāo chuī sāo xīng   gàn xiāo shàng shí tiān yǎn jing  
bǎi chóng dàn jìn xīn wèi   jiǎ zuò chuī rén qíng  
sān yuè jiāng nán chūn shuǐ zhǎng   qīng tuō zhēng tiào làng  
chí gān 竿 gǎn yán   liè kōng chóu chàng  
huáng tóng bái sǒu xiāng yǐn bēi   tián zhōng gēng yǒu dǒu ér