还自舅家书所感

宋代 王安石
行行过舅居,归路指亲庐。 日苦树无赖,天空云自如。 黄焦下泽稻,绿碎短樊蔬。 沮溺非吾意,悯嗟聊驻车。
xíng xíng guò jiù   guī zhǐ qīn
shù lài   tiān kōng yún
huáng jiāo xià dào   绿 suì duǎn fán shū
fēi   mǐn jiē liáo zhù chē