海月

元代 赵秉文
东方云海何所无,千奇万状雄牙须。风腥雨卤懒下箸,尽与海月为仆奴。 沧波万古照明月,化为团团此尤物。混然别有一太虚,七窍不施斤斧力。 不辞支解充君须,照君胸中五车书。清光半食入肝肺,雄文径欲诛蟾蜍。 一轮上下波心白,几误谪仙沦醉魄。为君挂席拾溟海,海岳楼头斫冰雪。
dōng fāng yún hǎi suǒ   qiān wàn zhuàng xióng fēng xīng lǎn xià zhù   jǐn hǎi yuè wèi
cāng wàn zhào míng yuè   huà wèi tuán tuán yóu hùn rán bié yǒu tài   qiào shī jīn
zhī jiě chōng jūn   zhào jūn xiōng zhōng chē shū qīng guāng bàn shí gān fèi   xióng wén jìng zhū chán chú
lún shàng xià xīn bái   zhé xiān lún zuì wèi jūn guà shí míng hǎi   hǎi yuè lóu tóu zhuó bīng xuě