还杨遂蜀中集

宋代 王禹偁
上玄茫昧胡为乎,施设吾道生吾徒。 否多泰少是天意,生有述作死不虚。 圣人忧患方演易,贤者穷愁始著书。 尽令富贵陷逸乐,蠢蠢戢戢如鸡猪。 泯然无物作时瑞,谁识凤皇与驺虞。 经史子集灿今古,粉绘帝道张皇谟。 一言可采即不朽,名姓长与日月俱。 乃知天心厚我辈,穷辱不足形悲吁。 夫君擢秀在江左,国小而逼何区区。 科名始得值兵火,金陵坐见成丘墟。 归朝才得一赞善,黜降重为县大夫。 彰明僻远在蜀道,又遇妖贼攻成都。 徒行抱印入陇氐,乞食夷落何崎岖。 归来朝责作主簿,朱衣暗澹鬓毛疏。 昨朝投我蜀中作,铮然一集如琼琚。 杜甫奔窜吟不辍,庾信悲哀情有余。 我逢圣代自多难,谩夸三入承明庐。 近令编缀小畜集,谪官诗什何纷如。 才名官职不两立,真宰折刻分毫铢。 郎官疏远既未贵,县吏礼数不足拘。 相逢且说文章乐,为君酌酒焚枯鱼。
shàng xuán máng mèi wéi   shī shè dào shēng
fǒu duō tài shǎo shì tiān   shēng yǒu shù zuò
shèng rén yōu huàn fāng yǎn   xián zhě qióng chóu shǐ zhù shū
jǐn lìng guì xiàn   chǔn chǔn zhū
mǐn rán zuò shí ruì   shuí shí fèng huáng zōu
jīng shǐ càn jīn   fěn huì dào zhāng huáng
yán cǎi xiǔ   míng xìng zhǎng yuè
nǎi zhī tiān xīn hòu bèi   qióng xíng bēi
jūn zhuó xiù zài jiāng zuǒ   guó xiǎo ér
míng shǐ zhí bīng huǒ   jīn líng zuò jiàn chéng qiū
guī cháo cái zàn shàn   chù jiàng zhòng wèi xiàn dài
zhāng míng yuǎn zài shǔ dào   yòu yāo zéi gōng chéng
xíng bào yìn lǒng   shí luò
guī lái zhāo zuò zhǔ 簿   zhū àn dàn bìn máo shū
zuó cháo tóu shǔ zhōng zuò   zhēng rán qióng
bēn cuàn yín chuò   xìn bēi āi qíng yǒu
féng shèng dài duō nàn   màn kuā sān chéng míng
jìn lìng biān zhuì xiǎo chù   zhé guān shī shí fēn
cái míng guān zhí liǎng   zhēn zǎi zhé fēn háo zhū
láng guān shū yuǎn wèi guì   xiàn shù
xiāng féng qiě shuō wén zhāng   wèi jūn zhuó jiǔ fén