还渭南感旧二首
寝室悲长簟,妆楼泣镜台。独悲桃李节,不共一时开。
魂兮若有感,仿佛梦中来。
常时华室静,笑语度更筹。恍惚人事改,冥漠委荒丘。
阳原叹薤露,阴壑悼藏舟。清夜妆台月,空想画眉愁。
qǐn
寝
shì
室
bēi
悲
zhǎng
长
diàn
簟
,
zhuāng
妆
lóu
楼
qì
泣
jìng
镜
tái
台
。
。
dú
独
bēi
悲
táo
桃
lǐ
李
jié
节
,
bù
不
gòng
共
yī
一
shí
时
kāi
开
。
。
hún
魂
xī
兮
ruò
若
yǒu
有
gǎn
感
,
fǎng
仿
fú
佛
mèng
梦
zhōng
中
lái
来
。
。
cháng
常
shí
时
huá
华
shì
室
jìng
静
,
xiào
笑
yǔ
语
dù
度
gēng
更
chóu
筹
。
。
huǎng
恍
hū
惚
rén
人
shì
事
gǎi
改
,
míng
冥
mò
漠
wěi
委
huāng
荒
qiū
丘
。
。
yáng
阳
yuán
原
tàn
叹
xiè
薤
lù
露
,
yīn
阴
hè
壑
dào
悼
cáng
藏
zhōu
舟
。
。
qīng
清
yè
夜
zhuāng
妆
tái
台
yuè
月
,
kōng
空
xiǎng
想
huà
画
méi
眉
chóu
愁
。
。