还汪正夫山阳小集

宋代 郑獬
汪子文章何伟奇,如观天子乘舆仪。 怛然暴见殊惊疑,舌拄上腭两目痴。 定神屏气试引窥,渐识羽卫行相随。 金吾佽飞开中逵,横刀执矟铁马驰。 画旆赤白盘龙螭,大角一百二十支。 铙鼓嘲轰杂横吹,绣幡绛幢何纷披。 {上四下干}{上四下毕}铍戟开黄麾,属车{左车右急}辚霹雳移。 侍郎御史冠峨危,圆扇孔雀双翅垂。 辟邪白泽飞麟麒,金辂赤马火鬣鬐。 飘飘凤盖翳华芝,水光铁甲羽林儿。 二十四仗驱熊貔,长殳阔剑梢魍夔。 团花绛袖武士衣,大小不同虽异宜, 要之尽是圣贤为。奇服怪玩一不施, 斥之所以尊皇威。汪子之文正类斯, 一十五轴纷葳蕤,烂光直欲纸上飞。 长篇短篇倾珠玑,题说论序及赋诗。 篇虽不同皆有归,要之孔子韩退之。 留读旬日不知疲,大渴适得甘露饴。 我欲诵记留肝脾,惟我老钝无记持。 又无小吏操笔挥,或可写留慰朝饥, 二者不遂其齎咨。今复夺去心黭黟, 室中斗觉无光辉。灵宝不可留洿池, 风雨送还沧海湄。嗟我居陈逾岁时, 两耳无闻如塞泥。遂恐聋瞆不可医, 子来乃得时攻治。摐金伐石鸣鼓鼙, 气豪却似相凌欺。因子文章张我师, 使我发此狂简辞。
wāng wén zhāng wěi   guān tiān shèng  
rán bào jiàn shū jīng   shé zhǔ shàng è liǎng chī  
dìng shén bǐng shì yǐn kuī   jiàn shí wèi xíng xiāng suí  
jīn fēi kāi zhōng kuí   héng dāo zhí shuò tiě chí  
huà pèi chì bái pán lóng chī   jiǎo bǎi èr shí zhī  
náo cháo hōng héng chuī   xiù fān jiàng chuáng fēn  
  { shàng xià gàn   }   { shàng xià   } kāi huáng huī   shǔ chē   { zuǒ chē yòu   } lín  
shì láng shǐ guān é wēi   yuán shàn kǒng què shuāng chì chuí  
xié bái fēi lín   jīn chì huǒ liè  
piāo piāo fèng gài huá zhī   shuǐ guāng tiě jiǎ lín ér  
èr shí zhàng xióng   zhǎng shū kuò jiàn shāo wǎng kuí  
tuán huā jiàng xiù shì   xiǎo tóng suī  
yào zhī jìn shì shèng xián wèi guài wán shī    
chì zhī suǒ zūn huáng wēi wāng zhī wén zhèng lèi    
shí zhóu fēn wēi ruí   làn guāng zhí zhǐ shàng fēi  
cháng piān duǎn piān qīng zhū   shuō lùn shī  
piān suī tóng jiē yǒu guī   yào zhī kǒng hán tuì 退 zhī  
liú xún zhī   shì gān  
sòng liú gān   wéi lǎo dùn chí  
yòu xiǎo cāo huī   huò xiě liú wèi cháo  
èr zhě suí jīn duó xīn yǎn    
shì zhōng dòu jué guāng huī líng bǎo liú chí 洿    
fēng sòng hái cāng hǎi méi jiē chén suì shí    
liǎng ěr wén sāi suì kǒng lóng kuì    
lái nǎi de shí gōng zhì chuāng jīn shí míng    
háo què shì xiāng líng yīn wén zhāng zhāng shī    
shǐ 使 kuáng jiǎn