还王平甫秀才诗稿

宋代 刘攽
王子能诗古不如,壮心豪气未应除。百年总付人间世,一腹都容天下书。 白雪关山来騕袅,绿萍池沼秀芙蕖。穷愁已作无闻老,相愧临濠一问渔。
wáng néng shī   zhuàng xīn háo wèi yìng chú bǎi nián zǒng rén jiān shì   dōu róng tiān xià shū    
bái xuě guān shān lái yǎo niǎo   绿 píng chí zhǎo xiù qióng chóu zuò wén lǎo xiāng   kuì lín háo wèn