海棠四首

宋代 杨万里
竞艳争娇最是他,教人嫌少不嫌多。 初酣晓日红千滴,晚笑东风淡一涡。 自是花中无国色,非关格外占春窠。 开时悭为渠侬醉,却恨飘零可若何。
jìng yàn zhēng jiāo zuì shì   jiào rén xián shǎo xián duō  
chū hān xiǎo hóng qiān   wǎn xiào dōng fēng dàn  
shì huā zhōng guó   fēi guān wài zhàn chūn  
kāi shí qiān wèi nóng zuì   què hèn piāo líng ruò