海棠盛开而雨

宋代 方岳
闭门十日雨淋漓,洗尽红香了未知。 才一霎晴齐睡去,几何人见半开时。 世无解语玉超脱,春欲负予金屈卮。 自是晦明天不定,非干工部欠渠诗。
mén shí lín   jǐn hóng xiāng le wèi zhī  
cái shà qíng shuì   rén jiàn bàn kāi shí  
shì jiě chāo tuō   chūn jīn zhī  
shì huì míng tiān dìng   fēi gàn gōng qiàn shī