海棠落尽次谢司法韵

宋代 方岳
花前谁与东西玉,但遣能诗一夔足。 雨寒无奈雪飘零,酒醒却愁香陆续。 阿娇深贮黄金屋,阿环初出华清浴。 骑{僵左换鱼}安得谪仙人,宫袍夜醉金莲烛。 海棠寂寂香埋玉,山雨浪浪负欢足。 闭门长憾虎头痴,对客不供貂尾续。 径呼伯雅相拍浮,试坐毛锥三沐浴。 满身花片为谁春,政欠太虚明月烛。
huā qián shuí dōng 西   dàn qiǎn néng shī kuí  
hán nài xuě piāo líng   jiǔ xǐng què chóu xiāng  
ā jiāo shēn zhù huáng jīn   ā huán chū chū huá qīng  
  { jiāng zuǒ huàn   } ān zhé xiān rén   gōng páo zuì jīn lián zhú  
hǎi táng xiāng mái   shān làng làng huān  
mén cháng hàn tóu chī   duì gōng diāo wěi  
jìng xiàng pāi   shì zuò máo zhuī sān  
mǎn shēn huā piàn wèi shuí chūn   zhèng qiàn tài míng yuè zhú