海棠烂然要诸君子赏之分韵得壶字二首 其二

明代 李梦阳
春深花树烂模糊,花下朋游酒一壶。帽侧故搴轻朵插,席安仍取积英铺。 日烘扰扰蜂能趁,烟动关关鸟更呼。客散独烧高烛照,老来真自笑狂夫。
chūn shēn huā shù làn   huā xià péng yóu jiǔ mào qiān qīng duǒ chā   ān réng yīng    
hōng rǎo rǎo fēng néng chèn   yān dòng guān guān niǎo gèng sàn shāo gāo zhú zhào lǎo   lái zhēn xiào kuáng