海棠花

宋代 刘子翚
幽姿淑态弄春晴,梅借风流柳借轻。 初种直教围野水,半开长是近清明。 几经夜雨香犹在,染尽烟脂画不成。 诗老无心为题拂,至今惆怅似含情。
yōu 姿 shū tài nòng chūn qíng   méi jiè fēng liú liǔ jiè qīng  
chū zhǒng zhí jiào wéi shuǐ   bàn kāi cháng shì jìn qīng míng  
jīng xiāng yóu zài   rǎn jǐn yān zhī huà chéng  
shī lǎo xīn wèi   zhì jīn chóu chàng shì hán qíng