海棠花

唐代 齐己
繁于桃李盛于梅,寒食旬前社后开。半月暄和留艳态, 两时风雨免伤摧。人怜格异诗重赋,蝶恋香多夜更来。 犹得残红向春暮,牡丹相继发池台。
fán táo shèng méi   hán shí xún qián shè hòu kāi bàn yuè xuān liú yàn tài  
liǎng shí fēng miǎn shāng cuī rén lián shī zhòng   dié liàn xiāng duō gèng lái
yóu cán hóng xiàng chūn   dan xiāng chí tái