海棠歌

宋代 陆游
我初入蜀鬓未霜,南充樊亭看海棠;当时已谓目未睹,岂知更有碧鸡坊。 碧鸡海棠天下绝,枝枝似染猩猩血;蜀姬艳妆肯让人,花前顿觉无颜色。 扁舟东下八千里,桃李真成仆奴尔。 若使海棠根可移,扬州芍药应羞死。 风雨春残杜鹃哭,夜夜寒衾梦还蜀。 何从乞得不死方,更看千年未为足。
chū shǔ bìn wèi shuāng   nán chōng fán tíng kàn hǎi táng   dāng shí wèi wèi   zhī gēng yǒu fāng
hǎi táng tiān xià jué   zhī zhī shì rǎn xīng xing xuè   shǔ yàn zhuāng kěn ràng rén   huā qián dùn jué yán
piān zhōu dōng xià qiān   táo zhēn chéng ěr
ruò shǐ 使 hǎi táng gēn   yáng zhōu sháo yào yīng xiū
fēng chūn cán juān   hán qīn mèng hái shǔ
cóng fāng   gèng kàn qiān nián wèi wèi