海棠

唐代 薛能
四海应无蜀海棠,一时开处一城香。晴来使府低临槛,雨后人家散出墙。 閒地细飘浮净藓,短亭深绽隔垂杨。从来看尽诗谁苦,不及欢游与画将。
hǎi yīng shǔ hǎi táng   shí kāi chù chéng xiāng qíng lái shǐ 使 lín kǎn   hòu rén jiā sàn chū qiáng
xián piāo jìng xiǎn   duǎn tíng shēn zhàn chuí yáng cóng lái kàn jǐn shī shuí   huān yóu huà jiāng