海棠

唐代 陈景沂
自是司花别有神,要凭诗句写花真。 风翻翠袖惬寒薄,雨湔红妆啼晕新。 为困未眠娇欲吐,将唇微褪笑如嗔。 牡丹芍药尤无那,君识莺声识燕身。
shì huā bié yǒu shén   yào píng shī xiě huā zhēn  
fēng fān cuì xiù qiè hán báo   jiān hóng zhuāng yūn xīn  
wèi kùn wèi mián jiāo   jiāng chún wēi tuì xiào chēn  
dan sháo yào yóu   jūn shí yīng shēng shí yàn shēn