海棠

宋代 赵文
纤纤光润态偏浓,曲曲花蓬暖自融。娇泪恼公初著雨,丰肌病酒不宜风。 人疑欲睡高烧烛,天悔无香剩与红。正使吹残亦何恨,向来艳艳本空空。
xiān xiān guāng rùn tài piān nóng   huā péng nuǎn róng jiāo lèi nǎo gōng chū zhù fēng   bìng jiǔ fēng    
rén shuì gāo shāo zhú   tiān huǐ xiāng shèng hóng zhèng shǐ chuī 使 cán hèn xiàng   lái yàn yàn běn kōng kōng