海棠

宋代 曾几
空谷嫣然笑靥开,春风元自蜀山来。少陵忘却浑闲事,更有离骚忘却梅。
kōng yān rán xiào kāi   chūn fēng yuán shǔ shān lái shǎo líng wàng què hún xián shì gèng   yǒu sāo wàng què méi