海棠

宋代 吴芾
靓妆浓艳雨蒙茸,高下池台细细风。 却恨韶华偏蜀土,更无颜色似川红。 寻芳只恐三春暮,把酒欣逢一笑同。 子美诗才犹阁笔,至今寂寞锦城中。
jìng zhuāng nóng yàn méng róng   gāo xià chí tái fēng
què hèn sháo huá piān shǔ   gèng yán shì chuān hóng
xún fāng zhǐ kǒng sān chūn   jiǔ xīn féng xiào tóng
zi měi shī cái yóu   zhì jīn jǐn chéng zhōng