海棠

唐代 薛能
酷烈复离披,玄功莫我知。青苔浮落处,暮柳间开时。 带醉游人插,连阴被叟移。晨前清露湿,晏后恶风吹。 香少传何许,妍多画半遗。岛苏涟水脉,庭绽粒松枝。 偶泛因沉砚,闲飘欲乱棋。绕山生玉垒,和郡遍坤维。 负赏惭休饮,牵吟分失饥。明年应不见,留此赠巴儿。
liè   xuán gōng zhī qīng tái luò chù   liǔ jiān kāi shí
dài zuì yóu rén chā   lián yīn bèi sǒu chén qián qīng shī 湿   yàn hòu è fēng chuī
xiāng shǎo chuán   yán duō huà bàn dǎo lián shuǐ mài   tíng zhàn sōng zhī
ǒu fàn yīn chén yàn   xián piāo luàn rào shān shēng lěi   jùn biàn kūn wéi
shǎng cán xiū yǐn   qiān yín fēn shī míng nián yīng jiàn   liú zèng er