海棠

宋代 晏殊
杳霭何惊目,鲜妍欲荡魂。 向人无限思,当画不胜繁。 浩露晴方浥,游蜂暖更喧。 祇应春有意,留赠子山园。
yǎo ǎi jīng   xiān yán dàng hún
xiàng rén xiàn   dāng huà shèng fán
hào qíng fāng   yóu fēng nuǎn gèng xuān
yīng chūn yǒu   liú zèng zi shān yuán