海棠

宋代 陆游
今日春已半,风雨停出游。 缾中海棠花,数酌相献酬。 尚想锦官城,花时乐事稠。 金鞭过南市,红烛宴西楼。 千林夸盛丽,一枝赏纤柔。 狂吟恨未工,烂醉死即休。 那知茅檐底,白发见花愁。 花亦如病姝,掩抑向客羞。 尤物终动人,要非桃杏俦。 东风万里恨,浩荡不可收。
jīn chūn bàn   fēng tíng chū yóu
píng zhōng hǎi táng huā   shù zhuó xiāng xiàn chóu
shàng xiǎng jǐn guān chéng   huā shí shì chóu
jīn biān guò nán shì   hóng zhú yàn 西 lóu
qiān lín kuā shèng   zhī shǎng xiān róu
kuáng yín hèn wèi gōng   làn zuì xiū
zhī máo yán   bái jiàn huā chóu
huā bìng shū   yǎn xiàng xiū
yóu zhōng dòng rén   yào fēi táo xìng chóu
dōng fēng wàn hèn   hào dàng shōu