海棠

宋代 陆游
谁道名花独故宫,东城盛丽足争雄。 横陈锦障阑干外,尽吸红云酒醆中。 贪看不辞持夜烛,倚狂直欲擅春风。 拾遗旧咏悲零落,瘦损腰围拟未工。
shuí dào míng huā gōng   dōng chéng shèng zhēng xióng
héng chén jǐn zhàng lán gān wài   jǐn hóng yún jiǔ zhǎn zhōng
tān kàn chí zhú   kuáng zhí shàn chūn fēng
shí jiù yǒng bēi líng luò   shòu sǔn yāo wéi wèi gōng