海市(并叙)

宋代 苏轼
予闻登州海市旧矣,父老云常出于春夏,今岁晚不复见矣。 予到官五日而去,以不见为恨,祷于海神广德王之庙,明日见焉,乃作此诗。 东方云海空复空,群仙出没空明中。 荡摇浮世生万象,岂有贝阙藏珠宫。 心知所见皆幻影,敢以耳目烦神工。 岁寒水冷天地闭,为我起蛰鞭鱼龙。 重楼翠阜出霜晓,异事惊倒百岁翁。 人间所得容力取,世外无物谁为雄。 率然有请不我拒,信我人厄非天穷。 潮阳太守南迁归,喜见石廪堆祝融。 自言正直动山鬼,岂知造物哀龙锺。 信眉一笑岂易得,神之报汝亦已丰。 斜阳万里孤鸟没,但见碧海磨青铜。 新诗绮语亦安用,相与变灭随东风。
wén dēng zhōu hǎi shì jiù   lǎo yún cháng chū chūn xià   jīn suì wǎn jiàn  
dào guān ér   jiàn wèi hèn   dǎo hǎi shén guǎng 广 wáng zhī miào   míng jiàn yān   nǎi zuò shī  
dōng fāng yún hǎi kōng kōng   qún xiān chū kōng míng zhōng  
dàng yáo shì shēng wàn xiàng   yǒu bèi quē cáng zhū gōng  
xīn zhī suǒ jiàn jiē huàn yǐng   gǎn ěr fán shén gōng  
suì hán shuǐ lěng tiān   wèi zhé biān lóng  
zhòng lóu cuì chū shuāng xiǎo   shì jīng dǎo bǎi suì wēng  
rén jiān suǒ de róng   shì wài shuí wèi xióng  
shuài rán yǒu qǐng   xìn rén è fēi tiān qióng  
cháo yáng tài shǒu nán qiān guī   jiàn shí lǐn duī zhù róng  
yán zhèng zhí dòng shān guǐ   zhī zào āi lóng zhōng  
shēn méi xiào   shén zhī bào fēng  
xié yáng wàn niǎo méi   dàn jiàn hǎi qīng tóng  
xīn shī ān yòng   xiāng biàn miè suí dōng fēng