还深父同年兄诗卷

宋代 黄庭坚
四体懒不佳,百虫夜相煎。 呼灯探床头,忽得故人编。 一哦肺渴减,再读头风痊。 清切如其人,石齿漱潺湲。 园林秋郊静,桃李春昼妍。 雍容比兴体,百物落眼前。 仍仍愁时语,听猿三峡船。 梅黄雨扑地,水白雁横天。 叹息夜渠央,屋角月上弦。 把卷著床头,我知其人贤。 昨日河间令,横胥不顾钱。 如臂使十指,从我伸与拳。 淹留落闲处,坐研考二篇。 更使有闲日,歌嘲舍兰荃。 何时造化手,端为铸龙泉。
lǎn jiā   bǎi chóng xiāng jiān  
dēng tàn chuáng tóu   rén biān  
ó fèi jiǎn   zài tóu fēng quán  
qīng qiē rén   shí chǐ 齿 shù chán yuán  
yuán lín qiū jiāo jìng   táo chūn zhòu yán  
yōng róng xīng   bǎi luò yǎn qián  
réng réng chóu shí   tīng yuán sān xiá chuán  
méi huáng   shuǐ bái yàn héng tiān  
tàn yāng   jiǎo yuè shàng xián  
juàn zhù chuáng tóu   zhī rén xián  
zuó jiān lìng   héng qián  
shǐ 使 shí zhǐ   cóng shēn quán  
yān liú luò xián chǔ   zuò yán kǎo èr piān  
gèng shǐ 使 yǒu xián   cháo shě lán quán  
shí zào huà shǒu   duān wèi zhù lóng quán