还山贻湛法师

唐代 孟浩然
幼闻无生理,常欲观此身。心迹罕兼遂,崎岖多在尘。 晚途归旧壑,偶与支公邻。导以微妙法,结为清净因。 烦恼业顿舍,山林情转殷。朝来问疑义,夕话得清真。 墨妙称古绝,词华惊世人。禅房闭虚静,花药连冬春。 平石藉琴砚,落泉洒衣巾。欲知冥灭意,朝夕海鸥驯。
yòu wén shēng   cháng guān shēn xīn hǎn jiān suì   duō zài chén
wǎn guī jiù   ǒu zhī gōng lín dǎo wēi miào   jié wèi qīng jìng yīn
fán nǎo dùn shě   shān lín qíng zhuǎn yīn zhāo lái wèn   huà qīng zhēn
miào chēng jué   huá jīng shì rén chán fáng jìng   huā yào lián dōng chūn
píng shí qín yàn   luò quán jīn zhī míng miè   zhāo hǎi ōu xùn