还山吟送天台王徵君

元代 胡奎
巍巍乎,天台之山四万八千丈兮,联冈叠障绵亘乎东南。 神鳌戴山俨不动,但见螺髻涌出矗矗青瑶簪。三更鸡鸣海水赤,丹霞紫雾浮晴岚。 上方钟磬落天外,白日花飞优钵昙。嗟哉胜境可望不可即兮,金堂石室何由探。 神仙中人王子乔,颜如丹砂发毵毵。偶从东海一相见,调笑共作烟霞谈。 手持天孙五云锦,冰丝袅袅缫吴蚕。飘然别我复长往,解缨去濯桃花潭。 天风吹散华顶雪,曹娥江水青于蓝。舵楼晚饭坐天上,拂云鸟翼张高帆。
wēi wēi   tiān tāi zhī shān wàn qiān zhàng   lián gāng dié zhàng mián gèn dōng nán  
shén áo dài shān yǎn dòng   dàn jiàn luó yǒng chū chù chù qīng yáo zān sān gēng míng hǎi shuǐ chì dān   xiá qíng lán    
shàng fāng zhōng qìng luò tiān wài   bái huā fēi yōu tán jiē zāi shèng jìng wàng jīn   táng shí shì yóu tàn    
shén xiān zhōng rén wáng qiáo   yán dān shā sān sān ǒu cóng dōng hǎi xiāng jiàn tiáo   xiào gòng zuò yān xiá tán    
shǒu chí tiān sūn yún jǐn   bīng niǎo niǎo sāo cán piāo rán bié cháng wǎng jiě   yīng zhuó táo huā tán    
tiān fēng chuī sàn huá dǐng xuě   cáo é jiāng shuǐ qīng lán duò lóu wǎn fàn zuò tiān shàng   yún niǎo zhāng gāo fān