海山亭观落日歌

清代 顾我锜
羲和鞭日声隆隆,朱轮丹毂双碾空。涂穷猝入大瀛海,回光倒烛深潭龙。 海水忽涌沸,银涛如屋相撞舂。欲吞不吞吐不吐,但见万里熔红铜。 阳侯惊诧海若笑,幻出万象真无穷。夭矫一金蛇,独卧洪波中。 连蜷袅窕千万丈,小蛇蜿蜿来相从。熠然变火光,倾泻玻璃宫。 浮光照曜际穷发,馀光溢出难为容。飘飘海山亭,结拘当海冲。 我来露顶坐其上,放眼顿觉开心胸。霞收景灭忽不见,皎皎玉境升天东。
biān shēng lóng lóng   zhū lún dān shuāng niǎn kōng qióng yíng hǎi   huí guāng dào zhú shēn tán lóng
hǎi shuǐ yǒng fèi   yín tāo xiāng zhuàng chōng tūn tūn   dàn jiàn wàn róng hóng tóng
yáng hòu jīng chà hǎi ruò xiào   huàn chū wàn xiàng zhēn qióng yāo jiǎo jīn shé   hóng zhōng
lián quán niǎo tiǎo qiān wàn zhàng   xiǎo shé wān wān lái xiāng cóng rán biàn huǒ guāng   qīng xiè gōng
guāng zhào yào qióng   guāng chū nán wéi róng piāo piāo hǎi shān tíng   jié dāng hǎi chōng
lái dǐng zuò shàng   fàng yǎn dùn jué kāi xīn xiōng xiá shōu jǐng miè jiàn   jiǎo jiǎo jìng shēng tiān dōng