海上卧病寄王临

唐代 钱起
离客穷海阴,萧辰归思结。一随浮云滞,几怨黄鹄别。 妙年即沉痾,生事多所阙。剑中负明义,枕上惜玄发。 之子良史才,华簪偶时哲。相思千里道,愁望飞鸟绝。 岁暮冰雪寒,淮湖不可越。百年去心虑,孤影守薄劣。 独馀慕侣情,金石无休歇。
qióng hǎi yīn   xiāo chén guī jié suí yún zhì   yuàn huáng bié
miào nián chén ē   shēng shì duō suǒ quē jiàn zhōng míng   zhěn shàng xuán
zhī liáng shǐ cái   huá zān ǒu shí zhé xiāng qiān dào   chóu wàng fēi niǎo jué
suì bīng xuě hán   huái yuè bǎi nián xīn   yǐng shǒu báo liè
qíng   jīn shí xiū xiē