海上寄萧立

唐代 独孤及
朔风剪塞草,寒露日夜结。行行到瀛壖,归思生暮节。 驿楼见万里,延首望辽碣。远海入大荒,平芜际穷发。 旧国在梦想,故人胡且越。契阔阻风期,荏苒成雨别。 海西望京口,两地各天末。索居动经秋,再笑知曷月。 日南望中尽,唯见飞鸟灭。音尘未易得,何由慰饥渴。
shuò fēng jiǎn sāi cǎo   hán jié xíng xíng dào yíng ruán   guī shēng jié
驿 lóu jiàn wàn   yán shǒu wàng liáo jié yuǎn hǎi huāng   píng qióng
jiù guó zài mèng xiǎng   rén qiě yuè kuò fēng   rěn rǎn chéng bié
hǎi 西 wàng jīng kǒu   liǎng tiān suǒ dòng jīng qiū   zài xiào zhī yuè
nán wàng zhōng jǐn   wéi jiàn fēi niǎo miè yīn chén wèi   yóu wèi