海若招赏其家园梅花即和予宝岩诗韵再索同作

唐代 全祖望
自我西郊归,昕夕苦晦冥。少霁逢佳招,梅花亦眼明。 主人玉雪肠,与花共空冷。读我游录罢,赏我硬语横。 沽酒出上库,乂鱼自曾冰。一笑问此间,孰与山花清。 一番又一番,花事如践更。诗人坐此忙,往复相和鸣。 栩栩罗浮梦,不远在阶楹。底须蜡五两,跋履求遥馨。 况君有家山,蛾绿堪移情。双双对梅花,卧游无阴晴。 山梅如野鹜,每以萧散称。园梅如家鸡,易为物色经。 诗人两不厌,东鹜还西萦。所惭思力蹇,莫窥昔贤扃。 孤山一字妙,直掩江郎庭。微吟尚未竟,暮云与花平。 连朝荔子蜻,乘潮上南溟。雄视江鳐柱,风味夸膳丞。 梅花校资格,本不同时生。乃以迟暮故,而得通姓名。 相逢成粲者,鼎足称三星。我亦遂倾尊,肯复遗奇零。 花寒香更古,客醉眼各青。醉影同横斜,寒光愈骞腾。 吟罢再呼酒,一卮酹长庚。大造有清气,梅花所以成。 诗人分其半,谁歉复谁盈。何不竟化身,并作一体呈。 朱鸟天中来,有光何昭荧。莫随流莺醉,愧彼古梅醒。 一醒一醉间,顾盻良娉婷。春光渐可溯,夕阳满都亭。 吾侪亦恼乱,何以偃柴荆。醉即瞑花下,醒即寻诗盟。 李郎和我句,清妙如阴铿。险韵枯绝处,梅花默效灵。 我鼓已衰竭,几将陷阴陵。梅花如有知,亦恐攒眉听。 座中张公子,五言擅希声。愿君再挑战,莫令凭长城。
西 jiāo guī   xīn huì míng shǎo féng jiā zhāo   méi huā yǎn míng
zhǔ rén xuě cháng   huā gòng kōng lěng yóu   shǎng yìng héng
jiǔ chū shàng   céng bīng xiào wèn jiān   shú shān huā qīng
fān yòu fān   huā shì jiàn gēng shī rén zuò máng   wǎng xiāng míng
luó mèng   yuǎn zài jiē yíng liǎng   qiú yáo xīn
kuàng jūn yǒu jiā shān   é 绿 kān qíng shuāng shuāng duì méi huā   yóu yīn qíng
shān méi   měi xiāo sàn chēng yuán méi jiā   wèi jīng
shī rén liǎng yàn   dōng hái 西 yíng suǒ cán jiǎn   kuī xián jiōng
shān miào   zhí yǎn jiāng láng tíng wēi yín shàng wèi jìng   yún huā píng
lián zhāo qīng   chéng cháo shàng nán míng xióng shì jiāng yáo zhù   fēng wèi kuā shàn chéng
méi huā xiào   běn tóng shí shēng nǎi chí   ér tōng xìng míng
xiāng féng chéng càn zhě   dǐng chēng sān xīng suì qīng zūn   kěn líng
huā hán xiāng gèng   zuì yǎn qīng zuì yǐng tóng héng xié   hán guāng qiān téng
yín zài jiǔ   zhī lèi cháng gēng zào yǒu qīng   méi huā suǒ chéng
shī rén fēn bàn   shuí qiàn shuí yíng jìng huà shēn   bìng zuò chéng
zhū niǎo tiān zhōng lái   yǒu guāng zhāo yíng suí liú yīng zuì   kuì méi xǐng
xǐng zuì jiān   liáng pīng tíng chūn guāng jiàn   yáng mǎn tíng
chái nǎo luàn   yǎn chái jīng zuì míng huā xià   xǐng xún shī méng
láng   qīng miào yīn kēng xiǎn yùn jué chù   méi huā xiào líng
shuāi jié   jiāng xiàn yīn líng méi huā yǒu zhī   kǒng cuán méi tīng
zuò zhōng zhāng gōng   yán shàn shēng yuàn jūn zài tiǎo zhàn   lìng píng cháng chéng