海榴

唐代 温庭筠
海榴开似火,先解报春风。叶乱裁笺绿,花宜插鬓红。 蜡珠攒作蒂,缃彩剪成丛。郑驿多归思,相期一笑同。
hǎi liú kāi shì huǒ   xiān jiě bào chūn fēng luàn cái jiān 绿   huā chā bìn hóng
zhū zǎn zuò   xiāng cǎi jiǎn chéng cóng zhèng 驿 duō guī   xiāng xiào tóng